fbpx

Người ta hay kể với nhau rằng, cách đây 1300 năm, công chúa Văn Thành thời Đường phải mất 3 năm mới đến được Lhasa - thủ phủ Tây Tạng, còn ngày nay ngồi trên tuyến tàu cao tốc từ Thành Đô đến Lhasa chỉ mất 44 giờ chạy. Và tôi không muốn bỏ qua cơ hội được ngồi trên chuyến tàu đặc biệt lên nóc nhà thế giới ấy, khi đến Tây Tạng. Bởi tôi sẽ được chu du qua gần 2 ngàn km từ đồng bằng đại lục đến cao nguyên được mệnh danh là nóc nhà thế giới lần lượt lướt qua những ô kính toa tàu.

Thường thì chỉ có hai cách để du lịch đến Tây Tạng, hoặc đi máy bay hoặc đi tàu lửa. Tôi chọn hành trình tàu lửa và để nghị bạn mình, vốn là dân làm du lịch của OffTrack Travel, lo cho việc đi tàu này được toại ý, vì các thủ tục ở trung quốc khá rắc rối và mình thì không biết tiếng hoa trong khi người Trung Hoa tại những nơi mình cần cũng không biết tiến Anh. Và với những trải nghiệm cùng các bạn đồng hành ở ga Thành Đô cũng như suốt chuyến đi, tôi hiểu rằng chọn một đơn vị lữ hành để lo lắng cho chuyến đi nói chung và các thủ tục đi tàu, cũng như giấp phép vào Tây Tạng là điều cần thiết.

thanh tang 2

TRẢI NGHIỆM THÚ VỊ KHÓ QUÊN

Tối hôm nay lên tàu từ Thành Đô, ngủ được 2 đêm trên tàu, được đổi qua 2 đoàn tàu, đến chiều ngày mốt là đã được đặt chân lên Lhasa, thủ phủ của Tây Tạng huyền bí rối. 44 giờ đồng hồ ấy, ngoài những lúc phải ngủ, còn thì tôi luôn tranh thủ để có được nhiều cảm nhận nhất trên chuyến tàu độc đáo hiếm có trên thế giới này. Con tàu đã vượt trên sự hùng vĩ của biết bao đỉnh núi cao tuyết phủ, đã đi qua sự mênh mông của liên tiếp những thảo nguyên xa xăm và giờ đây đang hụ những hồi còi dài để vào ga Lhasa. Tây Tạng - con đường sắt lên Tây Tạng của Trung Quốc như là một con đường lên trời. Khi đã ở trên cao nguyên Thanh Hải rồi, chợt nhận ra, con tàu đã đi đến một nơi hoàn toàn khác.

thanh tang 3

 Du lịch đến tây tạng , bạn sẽ thấy tàu chạy cao tốc mà cứ như đang chậm rãi trườn vì sự bao la của những cánh đồng cỏ khô, nơi những chú bò lông và trâu yack yên lành gặm cỏ, thờ ơ với con tàu đang lầm lũi chuyên chở  biết bao dự định văn minh đến vùng đất xa xôi này. Toàn bộ phía Nam của Tây Tạng nằm gọn trong dãy Hymalaya. Chúng tôi không rõ, liệu có thể ngồi trên tàu mà nhìn thấy Everest hay Nam - zha, những đỉnh cao nhất, nhì Thế Giới. Chỉ thấy ở đây, những dãy núi tuyết trắng, lúc trùng trùng, điệp điệp từ xa lắc; lúc sừng sững ngay ở sát cửa toa tàu. Nhiều doanh trại quân đội lớn nằm dọc theo những con lộ tiêu chuẩn. Thỉnh thoảng, bên sườn núi, một vài gia đình người Tạng, dựa vào nhau trong những ngôi nhà vách và mái làm bằng đất dày để chống gió và rét. Thỉnh thoảng, người Tạng dựng lều bên cạnh đường tàu để trông coi đàn gia súc của mình

ĐÊM HỒI HỘP CÙNG… THỞ OXY

Đi bằng tàu từ Thành Đô đến Lhasa không chỉ là dip được đi trên tuyến đường sắt cao nhất thể giới, mà là dịp để thích nghi độ cao một cách từ từ tránh việc sự thay đổi độ cao đột ngột, được ngắm những thảo nguyên hùng vĩ tuyệt đẹp của Tây Tạng. Tôi đã ngồi trên hàng trăm chuyến xe lửa khác nhau, không ít chuyến xuyên sa mạc, cao nguyên nhưng cái cảm giác trải hơn 40 giờ trên tàu lửa Thanh - Tạng thật sự khó quên. Hành trình Thành Đô - Lhasa gồm có 2 đoàn tàu. Những khuyến cáo về lượng oxy ở Tây Tạng chỉ bằng 60% mức oxy bình thường chỉ là “chuyện nhỏ”. Đêm đầu tiên trôi qua rất bình thường. Đêm thứ hai, sau khi đã đi sâu vào cao nguyên Thanh Hải, sau khi đã đổi qua đoàn tàu chuyên dụng. Chuyến tàu thứ 2 được đổi vì lí do có đủ trang thiết bị cần thiết phục vụ cho việc tăng độ cao và thiếu hụt oxy (lượng oxy càng đến Lhasa càng thấp). Không biết tiếng Hoa, tôi chẳng thể biết cái loa chặp chặp lại phát lên một tràng những gì. Những người nằm cùng khoang cũng không biết. Nhân viên phục vụ trên tàu cũng không biết nốt. Thế là thông tin cứ hóng theo cập nhật của bạn đồng hành đang ở toa khác.

thanh tang 1Toa phục vụ ăn uống khá tươm tất dành cho khách đi tàu trên chuyến tàu Thanh - Tạng.

Bạn ấy may mắn ở cùng 1 du khách Trung Quốc biết tiếng Anh. Nên mới biết rằng khuya, khi tàu lên đến độ cao hơn 3000m, ô xy sẽ được bơm vào các khoang cho khách dễ thở hơn. Mười một giờ đêm, leo lên giường nằm tự nhiên thấy trằn trọc. Sáng hôm sau, nhiều người cho biết là cả đêm qua chỉ ngủ được rất ít. Có người cho là vì uống trà. Không ai để ý tới một chút nhoi nhói ở sau vai. Mấy bọc bánh kẹo, kim chi đem theo bị căng phồng lên, chực chờ bung ra. Cả đoàn uống thuốc chống sốc độ cao theo hướng dẫn. Tôi từng ngủ đêm trên tàu nhiều lần, nhiều nơi rồi. Nhưng lần này thì lạ  thật, cảm giác hơi nhức đầu một chút, còn tàu vẫn lao đi trong đêm, bạn đồng hành vẫn say ngủ. Có cảm giác choáng nhẹ với độ cao hay do phản ứng phụ của thuốc chống say độ cao tôi không nhớ nữa.

thanh tang 4

 Những cơn choáng nhè nhè giúp cơ thể tôi quan dần với việc thay đổi độ cao từ từ đề rồi sau đó, khi tới Lhasa, thủ phủ Tây Tạng, tôi quen dần với độ cao mới một cách dễ dàng hơn. Bạn biết tôi hay dừng ở đâu mỗi khi đi dạo trên đoàn tàu không, ở đầu mỗi toa, tò mò nhìn vào bảng thông báo độ cao mà con tàu đang đi qua. Đây cũng là nét đặc biệt riêng có ở chuyến tàu này. Cứ mỗi đoạn đường, mỗi ga đi qua ,những con số 3500m, 4000m, 4250m, 4500 cứ lên xuống dập dìu cho tôi biết rằng con tàu đang miệt mài tiến dài vào mái nhà thế giới, băng qua những núi đồi cao độ khác nhau.

thanh tang 5

TUYẾN ĐƯỜNG SẮT CAO NHẤT THẾ GIỚI

Các chuyên gia về thời tiết cảnh báo rằng, hiện tượng tăng nhiệt độ của trái đất sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hoạt động của tuyến đường này vào những năm 2050. Nghĩa là nếu có dịp  đi Tây Tạng, bạn hãy tranh thủ trải nghiệm với con tàu Thanh Tạng ngay nhé. Dài tổng cộng 1956km và vượt qua 675 cây cầu, đường sắt Thanh -Tạng chia làm 2 phần chính: phần 1 từ ga Tây Ninh đến ga Golmud dài 815km, và phần 2 từ ga Golmud đến ga Lhasa dài 1142km. Nhờ sự ra đời của đường sắt Thanh- Tạng mà ngày nay, du khách có thể đi tàu suốt  từ Bắc Kinh (Beijing), Thượng Hải (Shanghai), Tây An (Xian), Quảng Châu (Guangzhou), Trùng Khánh (Chongqing), Thành Đô (Chengdu), và Lan Châu (Lanzhou) đến Tây Ninh (Xining) để từ đó đi tiếp vào Lhasa

Tác giả: Nhà báo Lê Minh Hạ

Nguồn: Tạp Chí Thời Trang Trẻ