fbpx

Ngồi một góc cafe nhỏ Hải Phòng dưới cơn mưa đầu hè, nghe Nocturne in C-Sharp Minor – Chopin (bản nhạc yêu thích nhất của tôi) để chắp bút viết về một chuyến đi mới xa. Một chuyến đi để tôi nhìn thẳng và nhìn sâu hơn về chính con người mình...sến vãi (khuyến cáo nên xem note này trên laptop)

pakistan mot cam xuc cham da di qua 1Ngôi nhà của chúng tôi nằm thứ hai từ trái qua, anh bạn guide của chúng tôi nói chúng tôi là những khách du lịch may mắn khi được ngắm tuyết rơi khi trời đã sang xuân.

Bạn đứng đó ngắm nhìn nó và bạn thấy mình thật bé nhỏ.Bạn đứng đó ngắm nhìn nó và bạn thấy mình thật bé nhỏ.

Fairy Meadows (Pakistan)-5 độ C. Căn nhà gỗ nhỏ trơ trọi trên đỉnh núi giữa cơn mưa tuyết trái mùa. Không wifi, không deadline...những điều tủn mủn đang giết mòn những cảm xúc thuộc về bản ngã sâu trong mỗi con người. Bên trong căn nhà nhỏ đó chỉ có mùi thoảng thơm của củi thông đang ngùn ngụt cháy và những bản nhạc đồng quê mà thằng bạn tôi may mắn tải về kịp trên Spotify khi ở Việt Nam.

Đêm hôm đó, tôi thức dậy và bước ra ngoài kiếm ít củi khô, tuyết đã ngừng rơi nhưng trời lạnh lẽo. Ngoài kia bầu trời đầy sao phảng phất trên cái nền trắng xoá của tuyết trắng giăng kín khắp nơi: từ ngọn núi, rặng thông xanh đến những mái nhà nâu sẫm. Tôi ngồi tựa lưng vào khung cửa như thể cả thế giới này chỉ còn riêng mình với thiên nhiên choáng ngợp đang bủa vây trước mắt...ở đó chỉ có lác đác tiếng tuyết rơi trên những rặng thông và hơi thở chậm của chính mình.

Đã rất lâu rồi tôi mới có một quãng thời gian tĩnh như vậy. “Tĩnh” để suy nghĩ về mọi thứ: quá khứ, hiện tại, tương lai; về những thành công, thất bại, mất mát; và về tình yêu (dù chẳng nhiều nhặt gì). “Tĩnh” đôi khi nó có giá trị hơn khi ta đang “động” - nó giúp ta tỉnh táo hơn và giúp ta hiểu mình đang muốn gì và đôi khi để làm lành những vết thương lòng.

“Đột nhiên tất cả các vấn đề của tôi trở nên quá nhỏ - bầu trời vẫn xanh, nước vẫn đang chảy, ngọn núi vẫn còn cao và tôi vẫn còn thở” - Tôi rất thích đoạn tự sự này của một người bạn khi cô ấy đến Newzeland, tôi đọc mà ngỡ như cảm xúc của chính tôi khi đang ở Pakistan vậy!

Guồng quay của cuộc sống vật chất cuốn đi càng nhanh thì ta càng trân quý và nhớ mãi những phút giây được sống chậm rãi giữa thiên nhiên hùng vỹ, dù ở đó có khi bạn chỉ đứng một mình.

Tôi nhớ mãi lời của Thiền sư Thích Nhất Hạnh trong bộ phim tài liệu về ông “Walk with Me”, ông nói: “Chúng ta đã chạy rất nhiều nhưng chúng ta không đến nơi, chúng ta luôn tìm kiếm cái gì đó, khao khát cái gì đó và chúng ta không tìm thấy gì. Rồi chúng ta tiếp tục chạy và chúng ta không biết phải chạy bao lâu, chúng ta phải chạy bao nhiêu và tìm kiếm cái gì mà chúng ta luôn tìm kiếm...Có thể bạn đang kiếm tìm những điều kiện để hạnh phúc mà chúng ta tin rằng chúng ta không có. Và việc chạy và tìm kiếm dần trở thành một thói quen”.

Sự mệt mỏi, căng thẳng sinh ra phải chăng khi chúng ta đang kiếm tìm “điều kiện” để hạnh phúc?

Hoa mơ trắng trên HunzaHoa mơ trắng trên Hunza

Đoạn đường mòn dẫn tới Fairy Meadows, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau của một gang tay .Đoạn đường mòn dẫn tới Fairy Meadows, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau của một gang tay.

Hoàng hôn trên những đỉnh núi, một đàn quạ bay về nơi trú ngụ.Hoàng hôn trên những đỉnh núi, một đàn quạ bay về nơi trú ngụ.

Hồ nước nhỏ tại Serena Khaplu.Hồ nước nhỏ tại Serena Khaplu.

Cây Hoa mơ trắng già giữa làng Shimshal.Cây Hoa mơ trắng già giữa làng Shimshal.

Giờ tan trường của những đứa trẻ làng Shimshal.Giờ tan trường của những đứa trẻ làng Shimshal.

Hoa mơ trắng nở bung tại làng Shimshal, ngôi làng heo hút giáp biên giới Trung Quốc.Hoa mơ trắng nở bung tại làng Shimshal, ngôi làng heo hút giáp biên giới Trung Quốc.

Những ngày cuối hành trình, chúng tôi đến thăm ngôi làng Shimshal với cao độ 3100m sát biên giới Trung Quốc và hoàn toàn tách biệt với tất cả vùng khác bởi những dãy núi tuyết cao ngất bao phủ. Con đường mòn gồ ghề dẫn tới ngôi làng hiểm trở vô cùng với một bên là vực sâu thăm thẳm, sống chết chỉ cách gang tay. “Trước khi có con đường này, muốn vào làng phải mất 3 ngày leo núi” Faisal – người hướng dẫn viên của chúng tôi cho biết.

Ngôi làng nằm giữa một thung lũng, chúng tôi đến vào quãng trưa, quanh làng hoa Apricot (hoa mai trắng) nở bung dưới nền trời xanh biếc. Những đứa trẻ mặc đồng phục xanh tung tăng trở về nhà sau nửa ngày trên lớp.

Ở Pakistan giàu nghèo không thể hiện qua khuôn mặt. Dù giàu hay nghèo thì khuôn mặt họ vẫn đẹp và rạng ngời. Chúng tôi vào một nhà hàng nhỏ để ăn trưa và tán gẫu với người dân trong làng.

“Nếu một ngày trở thành triệu phú, bạn sẽ làm gì” một câu hỏi bâng quơ mà cậu bạn tôi hỏi ba người đàn ông trong làng. Và câu trả lời của họ khiến chúng tôi choáng váng – “Đó là giáo dục” – ba người đàn ông cùng đáp lại bằng một câu trả lời. Đối với họ, giáo dục là quan trọng nhất, nó là nền tảng giúp hình thành nhân cách của con người, là thứ khiến họ thoát nghèo và vươn lên khẳng định bản thân.

Một bé gái tại một ngôi làng nhỏ ở Gilgit.Một bé gái tại một ngôi làng nhỏ ở Gilgit.

Đàn bò Yak kiếm ăn trên sông bằng gần biên giới Trung Quốc.Đàn bò Yak kiếm ăn trên sông bằng gần biên giới Trung Quốc.

Ở Pakistan, những nơi tôi đến. Học sinh mặc chung một màu áo đồng phục (màu xanh lục, hoặc đỏ). Vốn là thuộc địa cũ của Anh nên tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức trong các giao dịch thương mại, chính phủ, hợp đồng pháp lý, còn tiếng Urdu là ngôn ngữ quốc gia. Vì vậy bạn đừng ngạc nghiên nếu bạn gặp một đứa trẻ Pakistan có thể giao tiếp khá tốt bằng tiếng Anh.

Cung đường tôi đi là khu vực phía Bắc Pakistan, nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi đẹp nhất, nó cũng giống như vùng núi phía Bắc Việt Nam vậy.

Ngồi trên xe chụp vội trên đường tới Gilgit.Ngồi trên xe chụp vội trên đường tới Gilgit.

Thung lũng Hunza ngày nắng.Thung lũng Hunza ngày nắng.

Bé gái ở Kharphocho.Bé gái ở Kharphocho.

Hình ảnh tác giả đang ở thung lũng HunzaHình ảnh tác giả đang ở thung lũng Hunza

Pakistan là Quốc gia hồi giáo đông thứ hai thế giới (đứng đầu là Indonesia) người dân ở đây rất thân thiện, hãy đừng ngạc nhiên khi bạn thấy hai người đàn ông Pakistan gặp nhau giữa chợ và họ ôm lấy nhau, cũng như những nụ cười thường trực khi họ nhìn thấy bạn và bàn tay phải đặt vào giữa trái tim. Nụ cười của họ sẽ thiêu đốt những định kiến (nếu có) trong bạn về một quốc gia lạnh lùng chỉ có bạo lực, xung đột, khủng bố…mà truyền thông phương Tây hàng thập kỷ qua đã “nhồi sọ” chúng ta.

20 ngày ở Pakistan, tôi đã trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc. Theo thời gian, tôi sẽ không thể nhớ nổi mình đã đi qua bao nhiêu ngọn núi, gặp gỡ trò chuyện với bao nhiêu con người và đi được bao nhiêu nghìn km. Nhưng có một điều chắc chắn là những khoảnh khắc tôi đã chạm đến sẽ không bao giờ bị lãng quên.

Khi viết những dòng chia sẻ này, tôi không nhớ mình đãngước mắt nhìn lên bao nhiêu lần để nhớ, để hồi tưởng. Càng muốn kể nhiều, viết nhiều tôi càng cảm thấy không đủ và bất lực, thôi chi bằng viết thật ngắn, còn lại giữ cho riêng mình. Vài dòng ngắn ngủi này tôi viết cho bạn và cho tôi, để một ngày nào đó đọc lại để biết mình đã từng trải qua những cảm xúc thật đặc biệt.Khi viết những dòng chia sẻ này, tôi không nhớ mình đãngước mắt nhìn lên bao nhiêu lần để nhớ, để hồi tưởng. Càng muốn kể nhiều, viết nhiều tôi càng cảm thấy không đủ và bất lực, thôi chi bằng viết thật ngắn, còn lại giữ cho riêng mình. Vài dòng ngắn ngủi này tôi viết cho bạn và cho tôi, để một ngày nào đó đọc lại để biết mình đã từng trải qua những cảm xúc thật đặc biệt.

 

Tác giả: Nguyễn Khánh