fbpx

Trước đây, có hai cách để đến du lịch Tây Tạng từ Trung Quốc. Một là máy bay với chi phí đắt đỏ, hai là nhồi nhét trên những chuyến xe đường dài mệt nhừ qua những cung đường nguy hiểm. Cho đến khi chuyến tàu lửa Thanh Tạng, nối liền 2 bờ đông - tây, Trung Quốc - Tây Tạng với chiều dài hơn 1000km ra đời.

Không lạm bàn đến yếu tố chính trị trong bài viết này, chỉ muốn nói du lịch Tây Tạng nói chung và Chuyến tàu lửa Thanh - Tạng nói riêng thật sự là công trình thế kỉ. Là kì quan trên nhiều phương diện mà bất kì ai đã từng đặt chân lên, bắt đầu từ ga Thanh Hải, kết thúc ở thủ phủ Lhasa, xem như đã có một trải nghiệm may mắn và đáng giá

tau thanh tạng

Bởi bạn sẽ được chu du qua hơn một ngàn km từ đồng bằng đại lục đến cao nguyên được mệnh danh là nóc nhà thế giới khi du lịch Tây tạng. Bạn sẽ có dịp tròn xoe mắt khi nhìn ngắm những kì quan thiên nhiên, những dãy núi hùng vĩ nhất thế giới lần lượt lướt qua cửa kính toa tàu. Những chóp núi trắng xóa tuyết quanh năm, những đồng cỏ bạt ngàn, có khi chỉ một màu vàng cháy của cỏ khô, gió bụi, hoặc hàng trăm, ngàn con bò Yak lông đen phơi mình dưới bầu trời phía Tây hanh khô, cằn cỗi. Rồi những quãng, bạn sẽ choáng ngợp khi tàu uốn quanh những cung đường đèo mà bạn biết mình đang ở độ cao 5000m so với mực nước biển. Nói thế để hiểu rằng, du lịch Tây Tạng đi qua những cây cầu bắt qua sông gánh cả đoàn tàu, những thanh sắt đường ray có thể chịu lực, chịu nắng mưa băng tuyết, chịu đựng hết mọi khắc nghiệt, biến thiên của thời tiết Tây Tạng đã là một kì quan. Nói thế để hiểu rằng, những người công nhân đã năm dài, tháng rộng oằn mình trong giá rét, đeo bình thở oxy mỗi ngày để hoàn thành công trình ngàn km này cũng đã là những kì quan sống.

tau thanh tang 2

Và để những người may mắn có dịp đặt chân lên con tàu này, trải qua mấy chục giờ đồng hồ đến Lhasa có thể chiêm ngưỡng những tạo tác của đất trời. Xem ra đó cũng là một đặc ân.

Tụi mình rời khỏi ga Thanh Hải lúc chiều tà, leo lên con tàu thứ nhất, cảm giác vẫn an yên. Dường như những lời rao: ngủ một đêm sẽ bắt đầu thấy khó thở, nhức đầu, chóng mặt... lúc này chưa làm ai để tâm. Kể cả việc nhân viên yêu cầu mỗi người kí một bản cam kết không có bệnh suyễn, tim mạch mới được lên tàu, ý nói, "Kí đi, chứ lên tàu chết tao không chịu trách nhiệm đâu", thì ai cũng đặt bút hững hờ. Chứ chẳng lẽ không kí. Và rồi, mình chính thức trở thành đại biểu ưu tú của đoàn được trao cho cơ hội nếm trải những cung bậc cảm xúc đó trước khi kịp ngắm nhìn kì quan. Đúng là cái gì cũng phải khổ tận mới cam lai. Mình được ban một đêm vật vờ trên tàu cùng trận chảy máu cam lịch sử ướt nhẹp khẩu trang (do niêm mạc mũi gặp lạnh là sinh chuyện) lúc 4 giờ sáng và cơn ói xanh mặt lúc sắp chuyển qua tàu số 2. Cả ngày chỉ nằm chèo queo (cái này do mình yếu chứ mấy người trong đoàn tỉnh bơ, vẫn vô tư chơi đùa, chạy nhảy, ăn hàng, tám chuyện huyên náo. Ngỡ đâu đời cứ thế trôi qua không còn biết chuyến tàu thế kỉ là gì.

tau thanh tang 3

May trời thương. Đổi tàu. Chuyến tàu thứ 2 được đổi vì lí do có đủ trang thiết bị cần thiết phục vụ cho việc tăng độ cao và thiếu hụt oxy (lượng oxy càng đến Lhasa càng thấp). Mấy bọc bánh kẹo, kim chi đem theo bị căng phồng lên, chực chờ nổ. Cả đoàn uống thuốc chống sốc độ cao theo hướng dẫn. Lúc này, sau cơn ói thê lương, mình đã không còn gì để ói. Mình quất ngay tô mì gói, chà bông, xúc xích, cơm cháy, lê, bánh bông lan, kẹo gừng để hồi phục sinh lực. Và trong những giờ phút ít ỏi còn lại, mặc kệ đồng bọn đã ngắm cảnh hả hê, mình chậm rãi lén lút đưa mắt ra khỏi ô cửa kính và nhờ trời, vẫn còn kịp ghi lại được vài pô ảnh để đời về cái gọi là kì quan bên ngoài khung cửa chuyến tàu.

tau thanh tang

tau thanh tang 6

Có những đoạn, lần đầu tiên trong cuộc đời mình được tận mắt chứng kiến khi du lịch Tây Tạng. Những người Tạng bên cạnh những con bò Yak, những người Tạng đứng rất gần đường ray, sau lưng là cả một khoảng đất trời mịt mùng gió bụi đại ngàn, chẳng biết họ nhìn gì và nghĩ gì. Chỉ biết có những khoảnh khắc lòng mình chùn xuống thật lâu, rồi chậm rãi tự nhắc bản thân, "mình sắp đến một nơi thật đặc biệt, phần bí ẩn của thế giới rồi, đừng ói và đừng ngủ nữa". Lúc chảy máu cam và lạnh run sáng sớm, mình nghĩ: "Mắc gì đi chơi mà cực thế này, mắc gì hành xác cái cơ thể yếu đuối này rồi ói, rồi máu cam, rồi không ngủ được lại vất vơ những ba mươi sáu tiếng mới tới mà nghe bảo đến nơi còn khó thở hơn, đến đi cũng phải đi thật khẽ". Nhưng rồi khi đêm thứ hai dần trôi qua, mình biết, mình đang ngồi trên một chuyến hành trình đặc biệt và kì diệu lắm.

tau thang tang 7

Cuộc đời bạn có thể đã ngồi trên hàng chục chuyến xe lửa khác nhau, nhưng mình cá, cảm giác trải qua ba mươi sáu giờ trên tàu lửa Thanh - Tạng thật sự khó quên. Cái sự mất ngủ, mệt mỏi, chóng mặt sẽ chẳng là gì với những gì thu vào tầm mắt bạn. Giây phút bạn thấy mọi thứ đánh đổi là xứng đáng. Rằng những vẻ đẹp ngoài cửa sổ kia, chỉ rất nhanh nữa thôi, bạn sẽ chạm tới, không chỉ bằng mắt, mà bằng tất cả giác quan của mình. Tibet đã ở cạnh bên rồi.

tau thanh tạng 8

Còn lúc này, tụi mình bận chụp lại những giây phút đáng giá nhất, nếu không, sau này sẽ tiếc, tiếc lắm nếu đã vì bất cứ lí do gì mà không kịp lưu lại. Ngoài ảnh cá nhân, cảm ơn anh trai Tran Quang Sang đã gửi thêm một vài tấm đắt giá khác trong lúc mình bận ói và ngủ li bì.

Tác Giả : Fb Phạm Minh Mẫn